Hiển thị các bài đăng có nhãn tùy bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tùy bút. Hiển thị tất cả bài đăng

9 thg 3, 2014

Mùa của gió

     MÙA CỦA GIÓ



 Sài Gòn như cô nàng đỏm dáng, tính tình nắng mưa thất thường, lại hay mít ướt. Bầu trời vào một khoảnh khắc nắng như đổ lửa, thế nhưng độ chừng vài giây sau thì cơn mưa lại đổ xuống ồ ạt, không ngừng. Giờ là mùa của gió, mùa của những cánh diều bay rợp một khoảng Sài Gòn.

   Sài Gòn tuy sầm uất và tấp nập nhưng vào mùa gió này, ta vẫn dễ dàng nhìn thấy những cánh diều. Nhờ các buổi học thêm những chiều cuối tuần, tôi phát hiện ra được những không gian đẹp tuyệt, dù cho cái đẹp ấy thật mộc mạc, giản đơn. Ghé qua một cửa hàng take away để tự thưởng cho mình một ly Latte đầy đá, vốn chỉ dành riêng cho những khoảnh khắc vui vẻ nhất, tôi thong thả đạp xe về nhà. Tuy thành phố có nhiều con đường lớn nhỏ nhưng tôi vẫn thích cảm giác đạp xe trên đường Võ Văn Kiệt vừa được xây dựng. Hãy thử đến đây những chiều rãnh rỗi, bạn sẽ phải ngạc nhiên bởi những cánh diều. Không phải một hay hai mà là rất nhiều đàn diều bay rợp trời. Dọc theo con đường này đoạn từ hầm Thủ Thiêm đến gần hết con đường đoạn giao nhau với Quốc lộ 1A là cả một thiên đường diều, nhiều đến mức bạn phải kinh ngạc, tự hỏi rằng trong thành phố không biết còn chỗ nào nhiều diều hơn. Vì thành phố “đất chật người đông” nên người dân nơi đây rất yêu cái thú vui bình dị là thả diều. Nhìn những cánh diều đủ màu sắc, tôi có cảm giác lòng mình nhẹ hẫng, mọi mệt mỏi của một tuần học tập thi cử chạy theo thời gian như tan biến theo những cánh diều, theo nụ cười trên khuôn mặt không chỉ trẻ con mà cả người lớn. Để khiến một thân diều bay cao và xa không phải dễ, nên khi thả được diều, ai cũng phải cười, dù ít dù nhiều.

    Khu vực nhà tôi đồng ruộng bao la là thế, vậy mà chẳng thấy bóng diều nào cả. Cái vui ngày bé biến đâu mất rồi, thế chỗ cho các thú tiêu khiển nghe có vẻ hiện đại hơn, đắt tiền hơn. Lũ choai choai chỗ tôi bây giờ chỉ so nhau qua mấy thứ vô tri tích đầy năng lượng ấy, quên mất những thứ đã từng tồn tại một thời, bỏ lại sau lưng cái thú vui long nhong khắp ruộng, cắt dây diều nhau cách đây đâu chỉ vài năm. Chẳng ai nhớ đến những cánh diều nhiều màu kia nữa, có nhớ thì cũng bảo lịch thời gian chẳng còn, cứ mãi chạy theo những thứ “hiện đại không chỉ hại điện”. Còn nơi đây, có chăng họ đã quá nhàm chán với cái hiện đại kia, nhà cao cửa rộng cứ phải ru rú trong nhà nên mới trở về với đất trời qua những cánh diều.

    Đôi khi tôi cũng hòa vào đám đông ấy, mang chiếc diều bé bé của mình, tôi khiến nó cao vút. Ngồi xuống đám cỏ, tôi tìm vật gì đó chặn dây diều và nhìn nó bay. Tôi thích ngước nhìn bầu trời cao vun vút với những gam màu không tên, được điểm bằng những cánh diều đủ sắc, như nhà họa sĩ vô danh nào đó điểm thêm những họa tiết cho cái phông nền đơn điệu kia bớt cô độc. Từ đây, tôi có thể quan sát mọi thứ, những đứa trẻ lăng quăng đòi bố thả cho con diều, vài cặp đôi tựa đầu vào nhau tình tứ, cùng thả cánh diều màu, cũng có đứa thử nghiệm mấy con diều tự chế, dù rằng đa phần chúng chẳng thể nào bay nổi. Ngay bờ sông có cả cặp vợ chồng già bên nhau hạnh phúc ngắm nhìn con cháu vui đùa. Đâu đó xuất hiện vài tiếng la oai oái của những ai bất cẩn tuột tay, để chiếc diều bay mất. Có thể sẽ tiếc nuối đấy nhưng không vì thế mà họ tuyệt vọng, mà buồn rầu lâu, bởi chiếc diều ấy sẽ mang theo nỗi buồn của họ, ước mơ của họ bay thật xa.
   





Tôi bỗng nghĩ đến những thứ linh tinh, kể cả cái chết khi nhìn mấy con diều kết thúc đời mình trên mấy cọng dây điện vắt ngang đường. Diều có thể bay xa thật, nhưng đâu phải con nào cũng được như thế. Có nhiều con người tự sát, hi sinh cuộc sống chỉ vì những thứ chẳng ra gì. Liệu cuộc đời tôi có như vậy chăng, kết thúc lãng xẹt vì một lí do nhảm nhí, hay sẽ hi sinh, chết vì người khác. Có ai đó đã bảo với tôi rằng “Thay vì hi sinh để chết cao đẹp, chi bằng hãy sống dù có vấy chút bùn”. Hi sinh, không, không ai đáng phải hi sinh sinh mạng mình để chết, hãy chỉ chết để bảo vệ đến cùng thứ ta yêu quí, chứ đừng hi sinh vì nghĩ rằng cái chết của mình sẽ mang lại hạnh phúc cho bất kì điều gì. Cuộc sống mà, như những cánh diều kia, cứ sống hết mình, bay hết mình và đừng lo bị vấy bẩn, bởi vết bùn lầy bám lấy ta mỗi khi ngược gió đáp đất chẳng làm xấu đi tí nào cái linh hồn này cả, chỉ cần nó vẫn còn thẳng đứng. Bất kì ai cũng có thể mắc sai lầm, lớn và nhỏ, đừng nghĩ về việc hi sinh để chuộc lỗi, trả nợ ân nghĩa, cũng như những cánh diều rồi sẽ vấy bùn nhơ, vấy bẩn đến cuối đời, vết ố không bao giờ rửa sạch được. Nhưng có sao đâu, chỉ cần sống và sửa đổi thì dù vết bẩn có ố màu, thì nhìn ở một khía cạnh nào đó, đó chính là hoa văn đặc biệt của linh hồn, của cuộc sống. Nhìn đôi vợ chồng già kia xem, đâu phải cuộc đời họ phẳng lì, sạch sẽ. Nhưng với nụ cười hạnh phúc trên gương mặt hằn vết thời gian ấy, ta có thể cảm nhận được cái chết của họ vẫn còn xa, thần chết hãy còn kiêng dè lắm. Dù cho lưng có còng, người có già có yếu, linh hồn cứ thẳng từ đầu xuống chân là được, như những cánh diều kia, chỉ cần còn khung xương thì dù có rách tả tơi vẫn có thể bay mãi. Sống cao thượng như thế còn tốt hơn, khó hơn vạn lần sự hi sinh cao thượng.

    Bị tiếng chuông điện thoại đập tan mấy cái suy nghĩ vẩn vơ, tôi quay lại cái nếp sống hằng ngày, với những buổi học sôi động cùng nhiều giáo viên các nước. Leo lên cái con ngựa quèn của mình, vứt ly Latte đã tan hết đá, nhạt thết tự bao giờ, tôi nhấn pedan, trở về thực tại. Tôi muốn mình sẽ như những cánh diều trên kia, căng dây bay hết mình. Ừ thì sống mà, cứ hết mình thôi.

    Khi viết bài này, tất cả cảm xúc đều là chân thực. Bởi đơn giản tôi vừa trở về nhà từ con đường rợp bóng diều ấy. Và cảm giác thật sự không biết diễn tả thế nào cho chính xác nhất. Chỉ biết là một cái gì đó vừa hình thành trong tôi, khiến tôi thấy thật bình an. Thay vì cắm đầu vào sách vở, máy tính hay đi đến các trung tâm sầm uất, hãy thử ghé qua đây để chiêm ngưỡng điều kỳ diệu này. Giờ là mùa của gió, mùa của những cánh diều chứa chan ước mơ và hi vọng kia mà, đâu việc gì phải bỏ lỡ. Và lúc đó, bạn sẽ hiểu cảm giác của tôi, cái cảm giác có gì đó dù rất nhỏ đổi thay trong chúng ta, hay đơn giản hơn, là cảm giác bình yên đến lạ. 
Messie Huỳnh

Một ngày mưa


Sài Gòn mùa này thật ẩm ương. Cứ như cô thiếu nữ mới lớn, lúc khóc lúc cười, và có pha thêm phần mít ướt nữa. Tôi vừa hoàn thành công việc của mình. Đối với một kẻ “Tự tin không thiếu, bản lĩnh có thừa” như tôi thì trở thành phóng viên cho một tờ báo mạng phải nói là một công việc không tệ, tự do và nhuận bút khá ổn. Tôi vừa hoàn thành một chuyến phỏng vấn các du khách nước ngoài, các đợt phỏng vấn luôn khiến tôi phấn chấn, nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Đôi khi các chủ đề rập khuôn như hôm nay lại khiến tôi thấy tệ, tôi muốn chêm vài câu hỏi của bản thân vào cuộc phỏng vấn nhưng lại không thể. Nhưng cuộc sống nếu cứ theo ý mình thì chắc chắn đó không phải là cuộc sống. Những lúc thế này, tôi lại đi dạo, cho tâm trạng khoay khỏa và các suy nghĩ mông lung sẽ rượt theo gió, đưa nổi buồn bay đi xa. Phạm Ngũ Lão luôn là con đường tôi ưa thích nhất, không phải vì nó đẹp, không phải vì nó đầy những con người đến từ đất khách mà vì nó luôn cho tôi cảm giác mới lạ mỗi khoảnh khắc bước vào. Tạt qua một cửa hàng coffee take away, tôi định mua cho mình một cốc latte to go ( latte mang đi ) thì cô nàng của chúng ta lại lên cơn mít ướt. Ban đầu chỉ là những âm thanh lộp bộp nhỏ to không đều, nhưng sau lại mưa tầm tã như trút nước. Mưa trắng xóa một màu, khiến tôi phải đổi ý ngồi lại. Đây là một cửa hàng mới, bởi một kẻ yêu coffee như tôi không thể bỏ qua một nơi như thế này. Không gian nơi đây thật tuyệt, với tông màu kem và nâu chiếm ưu thế, cho ta một cảm giác ấm áp và bình yên đến lạ. Chọn cho mình một chỗ ngồi cạnh lớp kính trong suốt, nhìn xuyên thấu qua màn mưa tĩnh mịch, thật sự khiến người ta rất có tâm trạng vừa nhâm nhi li coffee nóng và ngắm mưa. Mưa và lạnh, là hai từ khiến tôi đổi từ latte sang capuchino ấm nóng. Gạc bỏ túi đường nho nhỏ mà người phục vụ mang cho, tôi uống capu với vị đắng nguyên thủy của nó, cảm giác ấm áp vô cùng. Quán đổi bài. Tôi lắng nghe và nhận ra bài hát yêu thích của mình: Kiss the rain của Yiruma. Mưa bên ngoài và mưa trong tim, ý nghĩ đó khiến tôi phì cười. Yiruma luôn là vị nhạc sĩ mà tôi thích nhất. Những nốt nhạc của ông luôn như nhìn thấu tâm trạng tôi. Bản độc tấu piano này với âm thanh không lớn, không thể nói là át được tiếng mưa mà có cảm giác như bản nhạc đang cùng với cơn mưa ngoài kia hòa cùng một nhịp, cho người ta cảm giác đang nghe một bản nhạc quen mà lạ, trầm lắng và sâu sắc.



 Mưa nhỏ giọt dần rồi tạnh. Nói thế không hẳn là đúng bởi đâu đó vẫn còn những giọt mưa to có nhỏ có nhảy nhót, nhưng lại không đủ làm ướt mái đầu. Cậu camera đi cùng tôi khi nãy đang gọi tôi ngoài lớp cửa kính kia. Cậu hỏi xem tôi có cần đi nhờ về nhà không, cậu sẽ chở. Tôi bậc cười, đùa vui rằng nhà tôi rất xa, liệu cậu có đủ can đảm để đưa tôi về đến nhà không. Rồi tôi nhảy tót lên yên sau mà không cần đợi nghe câu trả lời của cậu. Bởi tôi biết rằng cậu sẽ không từ chối. Không có lí do gì sâu sắc, chỉ đơn giản là sau nhiều tuần làm việc, tôi phát hiện rằng việc từ chối ai đó là không thể với cậu. Cậu là một chàng trai mộc mạc, hòa đồng với nụ cười tỏa nắng, dường như chữ “Không” không nằm trong từ điển của cậu. Người như cậu có lẽ giờ đây đã trở thành động vật quý hiếm rồi. Cậu chở tôi lướt vi vu qua các con đường lớn nhỏ, cảm nhận khí trời sau cơn mưa có phần mát mẻ đẫm hơi nước. Những giọt mưa lại lách tách rơi, rồi lớn dần, nhưng chúng tôi vẫn cứ thế mà chạy, không dừng lại mặc áo mưa như những người đi đường khác. Lạnh, cái lạnh của gió và mưa như cắt vào da thịt, mơn trớn trên làn da của tôi. Cậu bạn hãm tốc độ lại, ngỏ ý xem tôi có lạnh khôngvời cởi chiếc áo ngoài của mình, khoác vào cho tôi mà không đợi nghe câu trả lời. Đối với nhiều người, đó là hành động lãng mạn của các cặp đôi. Nhưng với tôi, chỉ có những chàng trai ngốc nghếch mới làm như vậy. Tại sao ư? Vì đơn giản là những chàng trai thông minh sẽ không làm thế. Họ sẽ ôm chặt và sưởi ấm cho người con gái mình yêu thay vì nhường cô một chiếc áo, nhưng không phải ai khi yêu cũng thông minh nhỉ?



 Nhưng ở đây, giữa tôi và cậu chỉ là tình bạn, nên hành động đó thật đáng yêu. Cậu chở tôi rẽ vào một con đường ngập nước. Sau một thời gian phỏng vấn các con người đất khách, tôi có thể rút ra ba thành kiến xuất hiện ở hầu hết du khách, nhất là du khách phương tây về Việt Nam:
 Người Việt ăn thịt chó và thịt mèo
 Việt Nam rất nóng
 Điều tồi tệ nhất ở Việt Nam chính là vấn đề giao thông
Nếu là 2 điều trên thì may ra còn có cớ để biện minh chứ điều thứ ba thì có lẽ ai cũng phải công nhận thôi. Mùa nắng thì kẹt xe, ùn tắt khỏi phải nói. Mùa mưa thì thôi rồi, thêm cái màn ngập nước chẳng khác nào cho xăng vào lửa. Nước từ các cống rãnh và sông dâng lên khiến hình ảnh các ngôi nhà nền thấp phải tất bật nâng lên không phải hiếm. Cậu dừng lại trước cửa nhà khiến dòng suy nghĩ mông lung của tôi dừng phắt lại như cái cách cậu thắng xe. Gửi cậu cái áo, cười và một lời cảm ơn nho nhỏ được để lại bên cậu, tôi rời bước vào nhà. Trời cũng chẳng còn sáng gì, tắm cho ấm, tôi leo lên giường, bật ngẫu nhiên một bản nhạc của Yiruma rồi chìm vào giấc ngủ, mang theo hi vọng rằng ngày mai sẽ là một ngày sáng sủa và nắng ấm.

Messie Huỳnh

Bắt đầu một ngày mới



Xử lí xong tập cuối cùng của bộ phim yêu thích, tâm trạng có chút vui vui pha lẫn nuối tiếc trong đấy, tôi liếc nhìn đồng hồ vừa gõ năm tiếng. Tôi thức dậy lúc bốn giờ sáng, bị cái lạnh từ cửa sổ đánh thức khi bà mở nó rồi đi tập thể dục. Tôi chợt muốn đi học sớm hơn thường ngày một chút. Thay nhanh bộ đồng phục rườm rà đến nhàm chán, tôi đẩy con ngựa quèn của mình ra sân trước, không quên nhắn với mẹ đôi câu lúc này hãy còn ngái ngủ. Sài Gòn mùa này lạnh thật lạnh. Cái lạnh cắt da cắt thịt ấy như thấm xuyên qua lớp áo khoác dày, thấm dần đến tận xương tủy, khiến tôi không khỏi co người lại, rùng mình. Sương dày đặc, không dày theo kiểu chả thấy đường đi mà dày theo cách người Sài thành gật đầu bảo nhau hôm nay nắng gắt, mặc dù tôi không thật sự chắc rằng điều đó là đúng hay sai. Những cơn gió đẫm hơi sương táp vào mặt tôi, lạnh buốt nhưng khỏe khoắn lạ thường. Lúc này đây, tôi có cảm giác như bụi bẩn và nắng gắt vốn là cái tôi của nàng Sài Gòn đỏng đảnh bỗng dưng biến mất, đổi lại là sự trong xanh thanh khiết của cả đất trời. Trời hãy còn tối, mặc dù lúc này cũng tầm sáu giờ hơn, cái giờ mà đáng ra phía đằng đông là mặt trời đã hiện diện thì giờ đây chỉ là những vần mây xám đục trên nền trời màu xanh sẫm. Đâu đó là những vệt vàng cam le lói, cho ta biết rằng trái đất vẫn đang xoay, mặt trời vẫn đang mọc, dù cho có là chậm trễ.
  
    Các cửa hàng giờ này đóng im ỉm, làm con đường như mất đi sự nhộn nhịp vốn có mà chốc nữa sẽ mau mau quay lại. Thành phố giờ đây như đang say ngủ. Những cây đèn đường cũng chỉ vừa phụt tắt, để lại ánh cam le lói cũng đang lịm dần. Đâu đó có ngôi nhà mở cửa. Tôi thấy cặp vợ chồng già ngồi bên nhau ngắm đường phố. Họ cười với nhau thật ấm áp, đến mức tôi cũng thấy ấm lây. Nụ cười ấy khiến người tag hen tị với họ, trong đó có cả tôi. Những vòng xe quay đều nhanh chậm rồi dừng lại. Cái cổng trường xanh xanh hiện ra, lấp ló sau mấy tán phượng xanh ngắt. Đôi ba cô cậu học trò tiến dần vào sân trong hãy còn vắng. Trông ai ai cũng lạnh với cái mũi hơi đỏ lên. Đôi ba người khoác những tấm áo ấm sực. 

    Mua đại mấy củ khoai nóng hổi cho bữa sáng, tôi gửi xe rồi tót luôn vào trường, tìm đến cái vị trí lí tưởng của A4 chúng tôi. Cái băng ghế trước cửa phòng giáo viên chẳng có dấu hiệu nào là đang được sử dụng. Nó vừa chứng minh một sự thật nho nhỏ rằng hôm nay tôi là kẻ đi sớm nhất. Xoa xoa đôi bàn tay lạnh cóng vào mấy của khoai nóng. Tôi chợt thấy cậu đang lon ton chạy vào trường. Tôi đưa tay lên ngoắt ngoắt, rồi rụt nhanh lại như sợ mất đi sự ấm áp từ mấy của khoai. Tôi bẻ cho cậu một nửa, và rồi cậu giúp tôi lột bỏ mấy cái vỏ sần sùi chẳng ngon lành gì, cắn mạnh một cái rồi đưa sang tôi. Tôi bỏ tót phần cậu đưa vào miệng, hít hà đến đỏ mặt vì nóng làm cậu cười ha hả. Vị khoai thật ngọt ngào tan chảy dần trong khoang miệng. Không biết có phải vì cái nóng ấy hay vì cậu đưa tay chùi một vệt khoai nơi khóe miệng tôi mà mặt tôi đỏ ửng. Cậu cười khì, và tôi cũng cười theo. 

   - Hai đứa bây mới sáng sớm đã tình tứ thế này thì chắc tao chết vì ghen ăn tức ở quá. Phải kiếm một thằng như mày mới được.

    Cái giọng chanh chua của con bạn cứ lanh lảnh phá đám, làm tôi giật cả mình. Câu nói khiến mặt mày cậu đỏ ửng, đến tận mang tai kia. Còn tôi thì tức mình đáp lại cái mặt nhăn nhở của nó: 

   - Thì mày cứ kiếm đi, được thì báo để tao còn phá. Tham gia hội F.A như mày nhìn tụi tao tức là phải rồi.  

    Thế là chúng tôi cười xòa. Sân trường càng lúc càng đông hơn, sự ồn ào vốn có đã quay lại xóa tan sự im ắng hiếm hoi của ngôi trường. Mấy áng mây sẫm màu tan dần để hiện một bầu trời xanh ngắt. Vài vạt nắng mai xuyên qua tán phượng tạo nên những bông hoa kì dị trên sân. Chúng như nhảy múa khi đâu đó có làn gió thoảng qua, báo hiệu cho một ngày nắng đẹp. Và một ngày mới bận rộn của tôi lại bắt đầu như thế đấy. 

Messie Huỳnh